Thứ Tư, ngày 28 tháng 10 năm 2015

4 bài học tôi nhận ra

Chỉ đến khi thấy cô ấy lẳng lặng xếp đồ và dợm bước ra khỏi cửa nhà, tôi mới hiểu ra cuộc hôn nhân của chúng tôi đang chao đảo hơn lúc nào hết.
Khi nghe người khác nói rằng hôn nhân khó khăn lắm, tôi từng tưởng tượng đó chỉ là những trận cãi vã vặt vãnh, những buổi tối ôm gối xuống sofa nằm và rồi sau đó mọi chuyện sẽ yên ổn. Thế nhưng không, hôn nhân quả thực không phải trò đùa và những kẻ không ý thức được tầm quan trọng của nó như tôi sớm muộn cũng nhận được bài học thích đáng.Chúng tôi trải qua 6 tháng đầu rất ngọt ngào nhưng mọi chuyện rắc rối bắt đầu nảy sinh khi vợ tôi có thai. Sức khỏe cô ấy không tốt, việc mang một sinh linh lớn dần trong người càng khiến cô ấy thêm mệt mỏi và kiệt sức. Tôi đề nghị vợ nghỉ làm cho tới khi sinh nở, cô ấy đồng ý.Tôi đáng lẽ nên là người chồng biết thấu hiểu và thông cảm cho vợ. Nhưng khi đó, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào gánh nặng kinh tế đè nặng lên vai mình. Mất một người đi làm, mọi chi phí đều tăng thêm gấp bội. Tôi căng thẳng triền miên trong áp lực công việc, về đến nhà chỉ biết chỉ trích vợ không làm nên trò trống gì, là thứ ăn bám trong gia đình. Tôi chẳng mảy may quan tâm đến vợ, hỏi thăm tình hình sức khỏe hay đưa cô ấy đi khám thai lại càng không. Mỗi lần vợ nhắc đến chuyện đó, tôi chỉ lạnh lùng đưa tiền cho cô ấy và bảo đi một mình đi.

Tình trạng đó cứ thế tiếp diễn cho đến khi vợ tôi sinh con. Tôi tiếp tục bù đầu trong công việc, không thể thức đêm dỗ con cùng cô ấy, không thể để ý khi con biết lẫy biết bò. Suốt 1 năm đầu tiên có con, tôi gần như để mặc cô ấy hoàn toàn loay hoay trong nghĩa vụ người mẹ.

Để rồi năm thứ 2, sau bữa tiệc sinh nhật mừng đầy năm của con tôi, vợ tôi lẳng lặng xếp đồ đạc, để lại lá đơn ly hôn và ra khỏi nhà. Tôi sừng sộ với vợ, tôi nghĩ cô ấy quá tham lam và ích kỷ. Tôi là người duy nhất kiếm ra tiền trong căn nhà này, mọi sinh hoạt, mọi điều kiện vật chất cô ấy và con sở hữu đều là từ tôi. Vậy mà cô ấy còn đòi hỏi điều gì nữa? Trước những câu nói độc ác của tôi, vợ chỉ im lặng. Và đến lúc ấy tôi mới nhận thấy có điều gì không ổn ở cô ấy.Vợ tôi gầy xơ xác, đôi mắt cô ấy trũng sâu, làn môi nhợt nhạt và cả khuôn mặt thì không có nấy chút sức sống. Cô ấy tiều tụy đến mức như một người phụ nữ 40 chứ không phải chỉ mới gần 30.

Kết quả hình ảnh cho vỡ tim
Tôi nhận ra con chúng tôi không bỗng dưng mà lớn khôn khỏe mạnh. Căn nhà chúng tôi sống không bỗng dưng mà sạch sẽ, ngăn nắp. Tôi không bỗng dưng được chăm lo cẩn thận đến từng chiếc áo, chiếc quần và cả cà vạt. Vợ tôi âm thầm sắp xếp, lo liệu tất cả những việc đó. Những nỗi vất vả không tên rút cạn tuổi trẻ của cô ấy, biến cô ấy thành người phụ nữ đáng thương đang đứng trước mặt tôi đây.Tôi hoảng hốt ôm chầm lấy vợ và xin lỗi hết lời. Sự im lặng của người phụ nữ là biểu hiện cho nỗi đau khổ tận cùng của cô ấy. Chúng tôi ngồi cả đêm trò chuyện với nhau. Và tôi học được 4 bài học để cứu lấy cuộc hôn nhân bên bờ vực thẳm.
Bài học 1- Ngừng kể công: “Của chồng công vợ”, người chồng có thể làm ra được nhiều tiền nhưng nếu không có vợ đằng sau ổn định hậu phương, anh ta cũng khó lòng thuận lợi làm việc. Những công việc không tên của người phụ nữ đôi khi còn vất vả gấp nhiều lần đàn ông.
Bài học 2 – Vợ chồng không thể thiếu sự chia sẻ: Một vài câu hỏi quan tâm, một cái ôm hay một nụ hôn vào buổi sáng có thể cải thiện quan hệ vợ chồng rất nhiều. Đừng ngại trò chuyện, đừng ngại cãi nhau miễn là cả hai đều sẵn sàng nhận lỗi và rút kinh nghiệm sau những cuộc cãi vã đó.
Bài học 3 – Tuyệt đối không được để bụng: Đừng mang suy nghĩ ai nợ ai trong cuộc sống vợ chồng. Vợ bạn mang đứa con của bạn trong người, nếu tính ra, bạn nợ cô ấy cả đời vì điều đó.
Bài học 4 – Muốn hàn gắn phải có sự chân thành: Đừng chỉ buông ra những lời hứa hẹn suông. Người phụ nữ yêu bạn có thể bất chấp tin tưởng bạn nhưng cô ấy sẽ không cam chịu mãi mãi. Người phụ nữ yêu bạn có thể không nỡ nói ra những lời chỉ trích bạn nhưng ánh mắt thất vọng của cô ấy cho bạn biết sẽ có dấu chấm hết tại đây.

Đó là 4 bài học tôi học được để thêm yêu vợ và cứu lại cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 9 năm 2015

Buồn làm sao buông - Anh Khang

Em biết không, từ sau chia tay, anh chưa từng nghĩ đến ngày mình gặp lại. Không phải đan tâm bạc tình, càng không phải cố biện minh, mà là không bao giờ anh đủ can đảm để đối diện với em thêm một lần nào nữa. Vì chỉ sợ, gặp lại rồi anh sẽ không còn đủ dũng khí để em rời đi - như xưa đã từng. Và chúng ta sẽ lại tiếp tục dùng dằng trong thứ tình cảm "bỏ thì thương vương thì tội" - ở cạnh nhau thì mệt mỏi, mà xa rời nhau thì tắt ngấm nụ cười.
Anh biết làm sao khi điều em yêu ở anh chỉ là một kỷ niệm, chứ không phải là con người của anh ở hiện tại?
Nhưng dĩ vãng thì có bao giờ sống lại được đâu. Cho nên chẳng thà một lần nuốt xuống hết đau đớn của thanh xuân mình, và chấp nhận tình yêu này đã không thể đợi được đến ngày thiên trường địa cửu...
Vậy nên anh chợt nghĩ, nếu thật sự gặp lại, anh còn biết nói gì, ngoài lời xin lỗi?
Anh xin lỗi, vì đã không còn là của riêng em.
Anh xin lỗi, vì đã đứng yên không giữ em lại khi ngày đó cả hai xốc nổi quay đi
Anh xin lỗi, vì đã đi trước một bước và tiếp tục con đường cùng một người-không-phải-em.
Anh xin lỗi, như rất nhiều lời xin lỗi anh đã từng nói đi nói lại trong suốt đoạn tình đầy bế tắc của chúng ta.
Nhưng có lẽ, tụi mình nên bắt đầu học cách thứ tha và bỏ qua cho những điều bất khả - như là HẾT YÊU. Chỉ giữ lại cho nhau chút nhẹ nhàng sau cuối, bằng một nụ cười chúc phúc hoặc một lần quay hẳn lưng đi. Để bù lại cho những tháng năm bên nhau quá nhiều dằn vặt tổn thương bằng chút vun vén êm đềm để tạ tình trong phút cuối-còn-thương. Thế thôi cũng đủ rồi.
Bởi xin em đừng nhầm lẫn giữa việc bước thêm bước nữa với lòng chung tình hay phụ bạc. Không phải cứ ở lì lại với quá khứ là trọng tình chung thuỷ và không phải cứ bình thản yêu người mới là bội bạc phủi tay.
Trời ơi, nỗi đau này là nỗi đau chung! Em nhớ cho điều đó.
Và dẫu có kêu Trời cũng đâu ai thấu, khi chúng ta phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của chính mình. Để hạnh phúc sau này đừng quá cay nghiệt như trước nữa, có được không?
Hứa với anh, đừng giữ mãi trong lòng cái ảo tưởng tội nghiệp rằng: "Ừ biết đâu, người ta vẫn còn thương mình...". Tự em phải biết thương mình trước hết, vì chúng ta đều đang là những kẻ cô đơn nhất trong đoạn đời còn lại, khi đã mất đi tất cả bình yên và thanh xuân của mình. Cho nhau.
Ừ thì dù muốn dù không, sự thật vẫn là bình yên và thanh xuân đã từng của chúng ta, đã mất cho nhau, và mất bên nhau. Âu đó cũng là điều an ủi duy nhất còn sót lại.
Anh nhớ hơn 100 năm trước, Alain Fournier đã viết trong cuốn sách kinh điển "Kẻ lãng du" rằng: "Trong ký ức ai cũng từng có sự hiện diện của một con người có khả năng khuấy đảo cả thời thanh xuân của chúng ta. Và khi người ấy rời đi, chúng ta không bao giờ còn yên bình được nữa."
Em chính là cái người khuấy đảo thanh xuân của anh như thế đó.
Và khi thanh xuân của anh qua hết rồi. Tháng năm qua hết rồi. Tình xưa và bình yên chỉ còn lở dở như một nấm mồ chưa kịp xanh cỏ thì chúng ta đành phải chấp nhận một thực tại hiển nhiên của cuộc đời. Rằng, người mà tôi-từng-thương giờ đã không còn thuộc về tôi nữa rồi...
Đoạn đời này, chúng ta xin phép nhau một lần sau cùng, để bước-khỏi-đời-nhau một cách nhẹ nhàng, và bước-tiếp-không-nhau một cách bình an, có được không em?

Phủ nhận - Ngọc Linh

Anh phủ nhận và em cũng phủ nhận
Rằng trái tim anh từ lâu đổi ngõ
Anh thì thầm lời yêu trong gió
Gửi đến ai kia không phải là em.

Anh phủ nhận và em cũng phủ nhận
Rằng trái tim anh từ lâu băng giá
Em âm thầm nhìn anh như xa lạ
Đó phải là anh, người em đã từng yêu

Anh phủ nhận và em cũng phủ nhận
Rằng tình yêu ta không còn như lúc trước
Anh nghĩ gì làm sao em biết được
Lặng lẽ nhìn anh, lặng lẽ buồn.

Anh phủ nhận và em cũng phủ nhận
Răng tình đôi ta đến đây đành kết thúc
Em mỉm cười nhìn anh thầm chúc phúc
Anh và người, duyên ấy bền lâu.